Showing posts with label bahoa. Show all posts
Showing posts with label bahoa. Show all posts

Wednesday, August 10, 2011

110810

Chẳng biết bao lâu rồi, tự nhiên nhớ ra là mình có cái góc này. Trước chăm viết thế! Đọc lại thấy khác quá. Hồi ấy đi nhiều, nhìn nhiều, nghe nhiều. Giờ chỉ ngồi một chỗ nhắm mắt và nghĩ.


Mới xem xong Metropolis, phỏng theo truyện của Tezuka. Nghĩ rằng xã hội con người ngày càng hiện đại nhưng những thứ như tham vọng, sự sợ hãi, lòng đố kỵ thì sau hàng nghìn năm vẫn không thay đổi. May thay, lòng nhân ái cũng vẫn còn tồn tại :)


Một ý nghĩ viển vông khác, thiên nhiên sẽ rộng lượng với chúng ta đến khi nào?

Tuesday, June 17, 2008

Euro

Các bạn cùng phòng ở labo rất chăm chỉ. Hôm nay định thi gan cùng các bạn, nhưng đến 6 rưỡi chiều các bạn vẫn cắm đầu vào sách vở, đành đứng dậy trước, mang tiếng về sớm nhất phòng .



Không khí Euro ngày một nóng, đến nỗi mọi câu chuyện quanh bàn café sau bữa trưa chỉ xoay quanh quả bóng. Các bác làm khoa học có cách nhìn nhận vấn đề bao giờ cũng khác người. Có bác trầm trồ "Thật kỳ diệu, sau hai trận, mỗi bảng đều có đúng một đội đã chắc chắn đi tiếp!" . Một bác tỏ ra thông cảm với các bạn Ý vì bị ảnh hưởng bởi trọng tài, rồi thắc mắc sao không cho đá bình thường, trong trận không tính tỉ số gì hết, sau trận ban tổ chức họp xem băng hình rồi mới quyết bàn nào hợp lệ, bàn nào không, rồi mới công bố kết quả. Dựa trên ý tưởng này, một bác khác đề nghị cho đá hết vòng bảng rồi công bố kết quả một thể, như thế Hà Lan có muốn chơi xấu Pháp và Ý cũng không được . Kiểu như trao giải Oscar ấy, vào phút cuối mở phong bì mới biết tên đội thắng đội thua ^^. Lại có ý kiến cho rằng để tăng tính hấp dẫn, các đội nên đá hết 90 phút rồi đá 11m luôn, sau cùng tung đồng xu xem lấy kết quả 90 phút hay kết quả 11m làm kết quả cuối cùng . Tớ chỉ nghe đến thế thôi, vì uống xong café quay vào học hành ngay .



Tối nay đến nhà mấy bạn chạy cùng trong rừng ngày xưa ăn tối. Ở đấy gặp em người Ý, một trong hai thành viên nữ của đội. Hè năm ngoái có mỗi em ấy và tớ ở lại trường trong thời gian thực tập, hay ăn tối cùng nhau trong bếp "c'est haut" ở ngay phía trên bếp của các bạn tiến sỹ Việt + Tàu. H*** hồi ấy cũng thực tập ở trường nên thường ăn cùng, thế là có ba đứa. Hai đứa kia ăn chay nên tớ cũng có một vài lần ăn chay thì phải. Ờ, có phải vì hai đứa ăn chay nên chúng nó nói chuyện hợp nhau không nhỉ? Hay là vì em ấy xinh ? Con gái mà được H*** khen xinh suốt ngày ngoài em ấy ra may ra chỉ có em Juno ^^. Hôm nay gặp lại, em ấy trông còn tươi tắn hơn trước, H*** ạ! Công nhận H*** rất tinh tế: em nào mình khen xinh (VD em này), nó cũng công nhận là xinh, và ngược lại.



Nhắc đến chuyện em người Ý là thành viên nữ hiếm hoi của đội thể thao, tớ nhận ra là xưa nay những chỗ học và làm việc của mình luôn có rất ít con gái. Ở labo bây giờ cũng thế, phòng có sáu người thường xuyên thì đã năm ông tướng, bà chị kia (người Việt Nam - chắc chỉ con gái Việt Nam mới thích làm tiến sỹ ) lại còn đi vắng cả tuần nay. Nhưng mà con gái làm khoa học chắc là giỏi. Nghe đồn học sinh trước của ông thầy tớ hiện nay là một chị vừa thông minh học giỏi vừa đầu gấu. Chị này bảo vệ xong tiến sỹ sang US dạo chơi một năm, sắp tới về nghiên cứu trong trung tâm nghiên cứu khoa học hoành tráng nhất của Pháp. Tớ đầu óc chậm chạp nhưng số nó may thế nào ấy nên lại được nhận vào cùng chỗ cùng thầy. Chẳng mong thành ngôi sao như bà chị, chỉ dám hy vọng không bị tụt hậu quá, và sau này kiếm đủ tiền để lấy vợ nuôi con .


 Biba bibô...

Tuesday, June 3, 2008

080306

Tớ bắt đầu bằng chuyện lá cây nhé! Đường 6 là đường métro đặc biệt nhất ở Paris, và cũng là đường tớ thích nhất, vì nó không chui dưới đất mà đi trên cao. Cái đường tàu khiến tớ nghĩ đến đoạn đường tàu ở đầu phố Phùng Hưng (ngày xưa hôm nào cũng đi học qua phố đấy, mỗi tuần gặp vài đám ma...). Cũng cao cao, cũng được nâng bằng những trụ đá lực lưỡng tạo thành hình mái vòm. Dọc các vỉa hè hẹp ở hai bên đường tàu có nhiều cây. Là loại cây to có vỏ trắng, quả nâu nâu xù lông, được trồng rất nhiều ở các đường phố Paris. Cây mọc cao ngang đường tàu, mùa hè lá xanh mướt. Ở trên tàu nhìn xuống chỉ thấy xanh xanh, không thấy người xe phố xá gì hết. Nếu chán những gương mặt mệt mỏi nặng nề trong tàu thì nhìn lá xanh bên ngoài, cũng hay.


Cách đây lâu lâu nghe đồn ở Việt Nam cũng sẽ có tàu điện chạy trên cao. Không biết là người ta có trồng cây như bên này không nhỉ. Tớ chẳng thích việc nhìn ra ngoài thấy nắng chói chang và xuyên qua một lớp bụi mờ mờ ảo ảo là lổn nhổn người với xe. Một trăm cái ô-tô, một nghìn cái xe máy, thêm ngần ấy mũ bảo hiểm, ngần ấy cái khẩu trang, và vài lần ngần ấy tiếng còi inh ỏi... Hà Nội của ngày bé xanh lắm, hay là ngày bé mắt tớ xanh? Sắp tới người ta bê về cho Hà Nội bao nhiêu ruộng lúa, không biết nó có xanh lại không?


Hai hôm nay thực tập đọc báo từ sáng tới tối. Mấy bài báo này khó hơn những bài báo thường phải đọc để làm tiểu luận, cụ thể là đòi hỏi có kiến thức vừa rộng vừa sâu. Phần lớn các kiến thức này hoặc là tớ chưa đụng đến, hoặc là đã từng đụng đến nhưng cũng chỉ là "đụng đến" mà thôi. Tình hình là phải đem sách vở từ vỡ lòng ra nhồi lại ạ. Không biết cái cục bã đậu bé bằng quả trứng chim cút ở trong hộp sọ của tớ chịu được bao lâu. Cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu, thôi cứ recursive vậy, chứ chẳng biết làm thế nào khác.


À, nhân nói đến chuyện làm toán, có mấy bài đố vui cho các bạn giải trí này.

1. Dưới tầng hầm có 3 kho chứa đồ. Mỗi kho có một bóng đèn để chiếu sáng, nhưng các công tắc lại ở hết chỗ cửa vào trên tầng trệt. 3 công tắc, 3 cái bóng đèn, làm thế nào để không phải chạy lên chạy xuống quá nhiều mà vẫn biết công tắc nào bật/tắt đèn nào?

2. Một cái file system nọ có hai mức bảo mật: mức thấp - L và mức cao - H, nghĩa là mỗi file hay programme đều được dán nhãn L hoặc H. Có những quy tắc về bảo mật sau:

- Mọi file do chương trình loại H tạo ra thì mang nhãn H;
- Mỗi chương trình có thể xóa file mà nó tạo ra;
- Chương trình loại L thì không đọc được file loại H.

Ngoài ra, nếu L yêu cầu đọc một file không tồn tại thì sẽ được báo lỗi là file không tồn tại. Như vậy một chương trình loại H không thể trực tiếp gửi thông tin cho một chương trình loại L (bằng cách viết vào một file mà L đọc được), nhưng thực chất vẫn có cách để cung cấp thông tin cho L. Làm như thế nào?

3. (Cũng để trao đổi thông tin mà không cần... trao đổi) Piz và Pizette rất hiểu nhau, đến nỗi người này không cần nói ra, người kia cũng biết ý. Điều đó được kiểm chứng bằng trò chơi sau:

Một trọng tài chuẩn bị 125 quân bài đánh số từ 1 đến 125. Trọng tài đưa cho Piz 5 con bất kỳ, chỉ Piz biết chứ Pizette không biết. Piz đưa lại cho trọng tài 1 con và cho Pizette xem 4 con còn lại. Pizette nói được đúng con được giấu đi trước sự ngạc nhiên của mọi người. Nếu không phải thần giao cách cảm thì giải thích như thế nào?

4. 43 người xếp hàng đi lên một chuyến bay có 43 chỗ. Thông thường, các số ghế đã được trao cho các hành khách, mỗi người đúng một ghế. Thế nhưng chú đầu tiên (hình như tên là Tulip) lên máy bay, do hậu đậu không nhớ số ghế, chọn bừa một ghế và ngồi vào. Biết rằng các chú lên máy bay từng chú một, các chú còn lại đều nhớ số ghế; nếu ghế chưa bị chiếm thì ngồi vào, nếu bị chiếm rồi thì chọn bừa một ghế khác. Hỏi có bao nhiêu phần trăm chú 43 được ngồi đúng ghế của mình?


Bài 1 và bài 2 là lấy từ bài học. Bài 3 và bài 4 các anh em từng đố nhau rồi. Bài 3 có cái gì đó để biến 121 thành 120, quên mất chi tiết ấy rồi. Ai biết thì nhắc hộ nhé! ^^


 Hôm nay update em Gentoo sau mấy tháng, thấy list dài dằng dặc như sông Ngân Hà, các loại khủng bố nhất đều có mặt: kernel, firefox, kdelibs, java, X, và tất nhiên là không thể thiếu ooffice. Trông em nó hì hụi mấy tiếng đồng hồ mà thấy tội! Suốt từ chập tối, giờ vẫn đang mải miết kia kìa!

Tuesday, May 6, 2008

080506

Lúc mệt thì nên ở nhà, các bạn ạ! Bởi vì nếu đi chợ thì bạn sẽ mang về hai quả dưa chuột mà đến khi gọt vỏ bạn mới nhận ra là giống với hai quả mướp hơn...


---

Không phải John hay Paul mà George mới là "con bọ" mình thích nhất. Chắc là vì George hồi trẻ và mình hồi trẻ trông giống nhau.

Saturday, March 15, 2008

Báo cáo tuần 09/03 - 15/03

Sáng thứ bảy đọc báo, đọc được một câu chuyện rất hay: *THE* classic Unix horror story. Nhưng mình dám chắc là trong 100 người click vào cái link thì đến 99 người đóng ngay nó lại... Chính mình cũng thấy ngạc nhiên là đã đọc hết từ đầu đến cuối. Bệnh chán đời của mình thế là cũng chưa đến nỗi nguy kịch, vì vẫn có những thứ không làm cho mình chán.

Tuần vừa rồi, mình đã đọc xong một cái truyện ngắn dài khoảng hai chục trang mà mình bắt đầu đọc cách đây một năm rưỡi. Tự nhiên thấy rằng mình đã lãng phí quá nhiều thời gian cho những thứ không xứng đáng, trong khi còn bao nhiêu việc thú vị vẫn luôn nằm trong dự định.

Tuần vừa rồi học một cái gọi là "Recherche opérationnelle", biết được một số điều thú vị kiểu như chẳng có thể thức bầu cử nào là công bằng tuyệt đối, hay là không phải lúc nào tiến lên phía trước cũng là tốt. Các bạn cuồng bóng đá nên học môn này để biết rằng không phải lúc nào (thậm chí nói chung là hiếm khi ) đội "vô địch" thực sự là đội vô địch.

À, có một đoạn trong truyện ngắn kia, chỉ có mấy dòng, khiến mình giật mình khi đọc đến. Lúc đấy định sẽ đem vào đây khoe, nhưng bây giờ lại thấy giữ cho riêng mình thì tốt hơn. Nhiều người dính vào sẽ hoá ra tầm thường mất.

Mới bibô một lúc bụng đã không hài lòng, phải đi ăn trưa thôi. Mình ăn uống điều độ được hai hôm rồi, không thể tin được!

Saturday, March 8, 2008

Bóng tối

Hôm nay đú uống bóng tối có đường . Uống xong thề rằng đời này kiếp này sẽ không bao giờ dại dột như thế nữa.

"Bóng tối đắng như ly cà phê..."

Giá mà có em trẻ trung xinh tươi duyên dáng thông minh dịu dàng không nói ngọng không viết sai chính tả nhớ được ngày Quốc khánh biết hát Quốc ca nếu thích cả Beat hay Aznavour hay Edith Piaf thì tốt tình nguyện trọn đời đi theo pha café cho mình nhỉ...


---
PS: Các em nào cảm thấy đủ tự tin để ứng cử thì gửi email đăng ký kèm CV (có ảnh ) cho tác giả nhé .

PPS: Nhí nhố vãi bíp, chắc do tác dụng của bóng tối ngọt .

Tuesday, February 19, 2008

Bi bô 19/02/08

Theo lịch sáu rưỡi (tối) phải trình bày. Năm rưỡi xong rapport , sáu giờ xong slides hăm hở đi đến thì hoá ra còn lâu. Ngồi mốc meo đến hơn bảy rưỡi mới đến lượt. Mình nói trôi chảy đễn nỗi chính mình cũng không thể tin được . Thy thì không biết vì buồn ngủ hay là vì mình nói hay quá mà nhìn mình chăm chú không nhúc nhích . Sau đó mình được khen là "trình bày hoàn hảo" , rồi khen là nói tiếng Pháp có accent tiếng Anh nghe thật dễ chịu . Thế rồi cậu ở Hà Nội có biết hội tin học của người Pháp ở đấy không, IFI ấy mà. Trước tớ ở gần cái hồ (chắc là Hồ Tây), tớ yêu Hà Nội lắm... (em cũng thế thầy ạ ). Chỉ tội cho chú trình bày sau cùng (mình áp chót) cứ nhấp nha nhấp nhổm xem ông ấy bi bô với mình . Không biết mấy hôm nữa có điểm có được hoàn hảo như ông ấy nói không . Thức gần trắng đêm, mệt quá !


PS: Ngày xưa cũng có một bà giáo bảo mình có accent Mỹ. Thế là thế quái nào nhỉ?

Saturday, January 12, 2008

Ba hoa WE

Ngày xưa em bé tí teo
Em có con mèo lông xám như tro
Ngày nay em lớn tí to
Em có con bò lông trắng như heo
Ngày xưa em bé tí teo... (1)


Em biết là đầu óc em lắm thứ bậy bạ rồi. Em cũng đã từng có ý lên chùa ăn chay niệm Phật xa lánh thế sự cho nó lành mạnh trở lại, nhưng nghĩ kỹ em lại thôi vì thà để thân mình trần tục còn hơn làm ảnh hưởng đến sự tôn nghiêm của chốn tu hành . Thiên hạ khối người tu tại gia có sao đâu. À mà nhắc đến cái chuyện "tu tại gia" này em lại nghĩ đến cái thói thủ dâm tinh thần của người Việt mình mà AQ phải gọi bằng cụ bằng kỵ . Em chẳng thích cái kiểu không có gan lên chùa xa lánh thế gian thì cứ ở nhà rồi tự nhủ là "Phật tại tâm", kiểu văn hoá nghèo nàn không có cái hoành tráng để vênh mặt với đời thì bảo là "quý hồ tinh bất quý hồ đa" , rồi dân mình nghèo bỏ xừ thì bảo là giá sinh hoạt thấp nên ít tiền hơn người ta vẫn sống OK, v.v... Hô hô, em đúng là càng ngày càng hư hỏng và phản động các bác nhỉ ? Không thể tin được! Vì hồi bé (2) em ngoan có tiếng, họ hàng với hàng xóm láng giềng ai cũng khen . Chỉ vài năm nay xa nhà thiếu thốn tình thương và sự dạy bảo của mẹ mới đâm ra đổ đốn thế thôi. Tình hình là gay go lắm. Sáu năm nữa thôi là đến tuổi tập đứng (3) rồi, cứ xấu tính thế này thì bọn con gái chúng nó cứ gọi là tránh như tránh bệnh, chẳng may sau này phụ mẫu đòi con dâu thì biết nói năng thế nào ? Ôi nghĩ đến mà phát rầu, chi bằng mặc xác bọn con gái lắm chuyện. Ngày ăn uống học hành, đêm đêm ôm chim (4) nằm mơ phố, may ra cũng sống được vài chục năm nữa. Em đã không nói bậy được mấy tháng (5), giờ em sẽ thôi nốt đàn đúm rượu bia, cờ bạc . Há há há há há !


Chú thích:

(1) Đọc tiếp kiểu như bài "Con cò mà đứng bụi tre, Thằng Tây nó bắn cò què một chân...".

(2) Tức là cho tới bốn năm về trước.

(3) "Tam thập nhi lập".

(4) Chim cánh cụt.

(5) Hồi bé (6) em có nói bậy đâu.

(6) cf. (2).

Wednesday, December 12, 2007

Tiếng

Chiều nay đi học về mình thắc mắc mãi không thôi: "Tại sao ngôn ngữ khoa học quốc tế lại là tiếng Anh chứ không phải tiếng Việt?"

Số là hôm nay học một anh người Hy Lạp nói tiếng Anh như nói tiếng mẹ đẻ, mình nghe không hiểu gì ráo, sau ba câu đã "cái ngủ mày ngủ cho ngoan". Thế mà gần cuối giờ tỉnh dậy, bạn Nôbita bên cạnh giảng cho mình chưa đến năm phút mình đã nắm được bài. Tiếng Việt mình rõ là ưu việt hơn hẳn, các bạn nhỉ?

---
Thế nhưng, giống như ông Mai Đức Chung bị Liên đoàn ngần ngại sử dụng, tiếng Việt trong mắt người Việt nói chung cũng không phải cái gì đáng trân trọng. Bằng chứng là người ta có thèm học sử dụng nó cho đúng đâu. Điều trớ trêu là chính các phương tiện thông tin đại chúng lại góp phần tích cực nhất vào việc làm cho tiếng Việt bị xuống cấp. Ngày ngày mình vẫn phải nhăn mặt khi nghe những từ dùng sai như tuýp, yếu điểm, tựu trung, cứu cánh, v.v... hoặc những câu như "Với chuyến thăm này của Thủ tướng đã thắt chặt mối quan hệ...". Đến chết mình cũng không thể quên được nỗi tức giận và đau xót khi đọc một bài của Vietnamnet về chuyện "ngài Đại sứ quán Anh quốc đến thăm CLB Hoàng Anh - Gia Lai". Hôm nay trên trang nhất của VNExpress, "báo điện tử tiếng Việt nhiều người đọc nhất", chình ình "Ông chủ bị tố cáo bạo dâm bé giúp việc", đọc vào mới thấy gã phóng viên chẳng hiểu từ "bạo dâm" nghĩa là gì mà dám sử dụng một cách rất liều mạng. Những lỗi ấy ngày ngày đọc báo, xem truyền hình nhặt ra được hàng thúng.

Điều đáng sợ là người ta không biết là sai và cứ ung dung để cho nó sai như thế. Có ai có ý kiến thì sẽ mang tiếng rỗi hơi và bị lý luận lại rằng "ngôn ngữ phát triển theo xã hội", và rằng "xưa nó sai nhưng lâu ngày nhiều người dùng thì nó thành đúng". Mình không tìm được lý lẽ đủ thuyết phục, hơn nữa mình là người ôn hoà (hay nhu nhược?) không bao giờ đi đến cùng của một cuộc tranh luận, nên không cãi lại. Nhưng mình cứ băn khoăn. Nếu ranh giới đúng - sai mong manh như vậy thì trên đời này làm gì còn đẹp - xấu? Khi ta chấp nhận theo số đông dù biết là sai, liệu ta có còn là ta, hay ta cũng trở thành "số đông" - là một thứ nhạt nhoà không bản sắc?

Thế nào cũng có đứa đọc đến đoạn này chửi thầm mình bảo thủ.

---
Định nói về cái gì nữa nhưng quên mất rồi. Thôi đi ăn cơm!