Showing posts with label choisy. Show all posts
Showing posts with label choisy. Show all posts

Friday, December 7, 2007

Giang hồ

Đêm thao thức, ngoài kia gió ào ào, cũng muốn đi ngủ nhưng mắt cứ mở trừng trừng, đầu nhẹ bẫng, chẳng thấy buồn ngủ gì cả. Đã tháng mười hai, lại sắp hết năm rồi. Nghe bụng réo lên một cái, liên tưởng đến kiểu ăn uống qua ngày của mình, thấy thèm được về nhà ăn một bữa ngon lành nóng hổi có cả nhà quây quần quanh mâm. Trong đầu tự nhiên ngân nga "Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt"...

Giang hồ

- Phạm Hữu Quang -


Tàu đi qua phố, tàu qua phố
Phố lạ mà quen, ta giang hồ
Chẳng lẽ suốt ngày bên bếp vợ
Chẻ củi trèo thang với ... giặt đồ

Giang hồ đâu bận lo tiền túi
Ngày đi ta chỉ có tay không
Vợ con chẳng kịp chào xin lỗi
Mây trắng trời xa, trắng cả lòng...

Giang hồ ta ghé nhờ cơm bạn
Đũa lệch mâm suông cũng gọi tình

Gối trang sách cũ nằm nghĩ bụng
Cười xưa Dương Lễ với Lưu Bình

Giang hồ có bữa ta ngồi quán
Quán vắng mà ta chẳng chịu về
Cô chủ giả đò nghiêng ghế trống
Đếm thấy thừa ra một gốc si

Giang hồ mấy bận say như chết
Rượu sáng chưa lưa đã rượu chiều
Chí cốt cầm ra chai rượu cốt
Ừ. Thôi. Trời đất cứ liêu xiêu...

Giang hồ ta chẳng màng áo rách
Sá gì chải lược với soi gương
Sáng nay mới hiểu mình tóc bạc
Chợt tiếng trẻ thưa ở bên đường

Giang hồ ba bữa buồn một bữa
Nhìn núi thành sông biển hóa rừng
Chân sẵn dép giày, trời sẵn gió
Ngựa về. Ta đứng. Bụi mù tung...

Giang hồ tay nải cầm chưa chắc
Hình như ta mới khóc hôm qua
Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt
Nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà.



Cặp câu in đậm kia đích thị là nói về Choisy rồi! :-) Khéo phải viết chữ to đóng khung lại mang đến treo ở đấy.

---
Thời đại thông tin, người ta hơi tí là bị kích động. Dữ dội đấy rồi lại chóng đi ngay vào lãng quên. Những thứ thoáng qua phỏng có bao nhiêu giá trị? Và người ta chống chọi với ngày đông tháng giá bởi "một bếp lửa ấp iu nồng đượm" chứ đâu phải bởi một đám cháy phừng phừng.

---
Nhanh thật, mai lại là ngày 8 tháng 12 rồi. "Imagine all the people living life in peace"...

Tuesday, November 6, 2007

071105

Cảm ơn đại ca, đại tẩu và các anh chị, các bạn. Em/tớ chưa bao giờ trải qua một sinh nhật vui như thế . Cảm giác giống như lúc đứng trước cửa nhà, nghe bà nội gọi í ới: "Ông ơi, ra mà xem ai về này!". Sách vở gọi là gia đình, còn dân gian vẫn gọi nôm na là nhà .