Chẳng biết bao lâu rồi, tự nhiên nhớ ra là mình có cái góc này. Trước chăm viết thế! Đọc lại thấy khác quá. Hồi ấy đi nhiều, nhìn nhiều, nghe nhiều. Giờ chỉ ngồi một chỗ nhắm mắt và nghĩ.
Mới xem xong Metropolis, phỏng theo truyện của Tezuka. Nghĩ rằng xã hội con người ngày càng hiện đại nhưng những thứ như tham vọng, sự sợ hãi, lòng đố kỵ thì sau hàng nghìn năm vẫn không thay đổi. May thay, lòng nhân ái cũng vẫn còn tồn tại :)
Một ý nghĩ viển vông khác, thiên nhiên sẽ rộng lượng với chúng ta đến khi nào?
Năm Chuột thứ ba trong đời mình sắp kết thúc. Năm cái Tết rồi, nhanh quá! Không khí nhộn nhịp của những ngày cuối năm, cảm giác cùng cả nhà háo hức đếm ngược từng phút cho đến giữa đêm, ly rượu Giao Thừa ấm nóng, tất cả chỉ còn mờ mờ trong trí nhớ. Mình đang quên dần.
Mình ngày càng quen với sự quên. Không chỉ những việc xa xôi như Tết, mà cả những việc xảy ra trong năm vừa rồi. Phần vì cuộc sống phức tạp hơn: có càng nhiều thứ thì sự tập trung chú ý dành cho từng thứ càng giảm. Phần vì mình nhận ra giới hạn về trí tuệ của bản thân, nên không muốn giữ nhiều thứ trong đầu, cốt để đạt được một cân bằng nào đó.
Hai mươi tư tuổi, mình rất trẻ. Nhưng cũng đủ lớn để thỉnh thoảng chau mày vì câu hỏi "Tại sao mình có mặt ở đây?". Mình vẫn đang xây dựng câu trả lời. Việc này rất khó khăn, hơn nữa phải làm một mình. Sự chán nản có đến lúc này lúc khác, nhưng cuối cùng mình vẫn tiếp tục.
Mình vẫn không giỏi trong tất cả những gì liên quan đến các mối quan hệ. Dù rằng quan niệm về tình bạn của mình rất đơn giản: tôn trọng và chấp nhận sự khác biệt. Mình không ngại những nhận xét rằng mình như thế này hay như thế kia, nhưng mình rất ghét khi người khác muốn mình phải như thế này hay phải như thế kia. Con người vốn không ai giống ai, thế nên không một mối quan hệ nào có thể được duy trì nếu người ta không coi sự khác nhau là một tất yếu. Hẳn nhiên, ngược lại mình cũng để ý xem có những gì ở mình không tốt trong mắt bạn bè và cố gắng sửa chữa. Mình không thất vọng khi những thay đổi ở mình không được nhận ra, nhưng mình phiền lòng khi biết hình ảnh của mình trong mắt người khác đã trở thành định kiến.
Mình sống độc lập, phần nào đó là cô lập. Mình cảm thấy đặt vào giữa nhau một khoảng cách, con người ta nhìn thấy nhau tốt hơn. Mình thích nhìn từ vị trí của một người quan sát. Cái nhìn của mình đối với mọi người, mọi việc xung quanh trưởng thành hơn một năm trước. Nhưng mình lại không nhìn thấy chính mình. Liệu mình trong mắt mình có giống người khác trong mắt mình?
Tối qua lên trường liên hoan Tết. Năm nay mình không tham gia tí gì vào việc gói bánh chưng cũng như việc chuẩn bị Tết. Lần đầu tiên kể từ khi sang đây. Có gì đó không ổn. Mình cảm thấy mình ngày càng ít có trách nhiệm về những việc "chung". Mình nhận ra nó từ lâu, việc gói bánh chưng chỉ là một thể hiện. Mình nghĩ là nó có cùng nguyên nhân với lối sống bừa bãi, vô trách nhiệm với bản thân mà mình đang sa vào. Sang năm mới sẽ thay đổi chứ? Ừ, bắt đầu bằng việc đọc những quyển sách và nghe những đĩa nhạc mình đã mua.
Tớ bắt đầu bằng chuyện lá cây nhé! Đường 6 là đường métro đặc biệt nhất ở Paris, và cũng là đường tớ thích nhất, vì nó không chui dưới đất mà đi trên cao. Cái đường tàu khiến tớ nghĩ đến đoạn đường tàu ở đầu phố Phùng Hưng (ngày xưa hôm nào cũng đi học qua phố đấy, mỗi tuần gặp vài đám ma...). Cũng cao cao, cũng được nâng bằng những trụ đá lực lưỡng tạo thành hình mái vòm. Dọc các vỉa hè hẹp ở hai bên đường tàu có nhiều cây. Là loại cây to có vỏ trắng, quả nâu nâu xù lông, được trồng rất nhiều ở các đường phố Paris. Cây mọc cao ngang đường tàu, mùa hè lá xanh mướt. Ở trên tàu nhìn xuống chỉ thấy xanh xanh, không thấy người xe phố xá gì hết. Nếu chán những gương mặt mệt mỏi nặng nề trong tàu thì nhìn lá xanh bên ngoài, cũng hay.
Cách đây lâu lâu nghe đồn ở Việt Nam cũng sẽ có tàu điện chạy trên cao. Không biết là người ta có trồng cây như bên này không nhỉ. Tớ chẳng thích việc nhìn ra ngoài thấy nắng chói chang và xuyên qua một lớp bụi mờ mờ ảo ảo là lổn nhổn người với xe. Một trăm cái ô-tô, một nghìn cái xe máy, thêm ngần ấy mũ bảo hiểm, ngần ấy cái khẩu trang, và vài lần ngần ấy tiếng còi inh ỏi... Hà Nội của ngày bé xanh lắm, hay là ngày bé mắt tớ xanh? Sắp tới người ta bê về cho Hà Nội bao nhiêu ruộng lúa, không biết nó có xanh lại không?
Hai hôm nay thực tập đọc báo từ sáng tới tối. Mấy bài báo này khó hơn những bài báo thường phải đọc để làm tiểu luận, cụ thể là đòi hỏi có kiến thức vừa rộng vừa sâu. Phần lớn các kiến thức này hoặc là tớ chưa đụng đến, hoặc là đã từng đụng đến nhưng cũng chỉ là "đụng đến" mà thôi. Tình hình là phải đem sách vở từ vỡ lòng ra nhồi lại ạ. Không biết cái cục bã đậu bé bằng quả trứng chim cút ở trong hộp sọ của tớ chịu được bao lâu. Cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu, thôi cứ recursive vậy, chứ chẳng biết làm thế nào khác.
À, nhân nói đến chuyện làm toán, có mấy bài đố vui cho các bạn giải trí này.
1. Dưới tầng hầm có 3 kho chứa đồ. Mỗi kho có một bóng đèn để chiếu sáng, nhưng các công tắc lại ở hết chỗ cửa vào trên tầng trệt. 3 công tắc, 3 cái bóng đèn, làm thế nào để không phải chạy lên chạy xuống quá nhiều mà vẫn biết công tắc nào bật/tắt đèn nào?
2. Một cái file system nọ có hai mức bảo mật: mức thấp - L và mức cao - H, nghĩa là mỗi file hay programme đều được dán nhãn L hoặc H. Có những quy tắc về bảo mật sau:
- Mọi file do chương trình loại H tạo ra thì mang nhãn H; - Mỗi chương trình có thể xóa file mà nó tạo ra; - Chương trình loại L thì không đọc được file loại H.
Ngoài ra, nếu L yêu cầu đọc một file không tồn tại thì sẽ được báo lỗi là file không tồn tại. Như vậy một chương trình loại H không thể trực tiếp gửi thông tin cho một chương trình loại L (bằng cách viết vào một file mà L đọc được), nhưng thực chất vẫn có cách để cung cấp thông tin cho L. Làm như thế nào?
3. (Cũng để trao đổi thông tin mà không cần... trao đổi) Piz và Pizette rất hiểu nhau, đến nỗi người này không cần nói ra, người kia cũng biết ý. Điều đó được kiểm chứng bằng trò chơi sau:
Một trọng tài chuẩn bị 125 quân bài đánh số từ 1 đến 125. Trọng tài đưa cho Piz 5 con bất kỳ, chỉ Piz biết chứ Pizette không biết. Piz đưa lại cho trọng tài 1 con và cho Pizette xem 4 con còn lại. Pizette nói được đúng con được giấu đi trước sự ngạc nhiên của mọi người. Nếu không phải thần giao cách cảm thì giải thích như thế nào?
4. 43 người xếp hàng đi lên một chuyến bay có 43 chỗ. Thông thường, các số ghế đã được trao cho các hành khách, mỗi người đúng một ghế. Thế nhưng chú đầu tiên (hình như tên là Tulip) lên máy bay, do hậu đậu không nhớ số ghế, chọn bừa một ghế và ngồi vào. Biết rằng các chú lên máy bay từng chú một, các chú còn lại đều nhớ số ghế; nếu ghế chưa bị chiếm thì ngồi vào, nếu bị chiếm rồi thì chọn bừa một ghế khác. Hỏi có bao nhiêu phần trăm chú 43 được ngồi đúng ghế của mình?
Bài 1 và bài 2 là lấy từ bài học. Bài 3 và bài 4 các anh em từng đố nhau rồi. Bài 3 có cái gì đó để biến 121 thành 120, quên mất chi tiết ấy rồi. Ai biết thì nhắc hộ nhé! ^^
Hôm nay update em Gentoo sau mấy tháng, thấy list dài dằng dặc như sông Ngân Hà, các loại khủng bố nhất đều có mặt: kernel, firefox, kdelibs, java, X, và tất nhiên là không thể thiếu ooffice. Trông em nó hì hụi mấy tiếng đồng hồ mà thấy tội! Suốt từ chập tối, giờ vẫn đang mải miết kia kìa!
Các bác Nhật chắc là hay làm thơ trong lúc ngồi thiền.
Mùi hoa - Maruyama
Các cô gái mỉm cười Không nói lời nào, Không nói rằng yêu hay ghét, Chỉ bẽn lẽn cười Rồi cô này theo cô kia Đi hết
Nhưng đọng lại trong lòng tay tôi Là bông hoa nụ cười nhiều cánh. Tôi bắt đầu xé từng cánh để rơi... Nụ cười biến mất, Nhưng rất lâu mùi hương còn phảng phất.
Chiếc võng - Kitagawa
Mắc vào bẫy nhện chăng Con bướm con Giãy giụa chết Trong lưới tơ rất mỏng.
Cũng thế, anh Đung đưa trên chiếc võng Tình yêu em giăng... Đung đưa và hy vọng.
Ở một nơi nào đấy xa xôi
Có thành phố như giấc mơ im ắng. Đầy bụi bám. Một dòng sông lẳng lặng, Một dòng sông nước như gương lờ trôi... Ở một nơi nào đấy xa xôi Có thành phố, ngày xưa,
có thành phố Nơi rất ấm, tuổi thơ ta ở đó Từ rất lâu đã từ lâu, trôi qua...
Đêm nay tôi bước vội khỏi nhà, Đến ga, xếp hàng mua vé: Lần đầu tiên trong nghìn năm, Có lẽ, Cho tôi xin một vé đi Tuổi Thơ. Vé hạng trung - Người bán vé hững hờ Khe khẽ đáp: Hôm nay vé hết! -
Biết làm sao! Vé hết, biết làm sao! Đường tới Tuổi Thơ còn biết hỏi nơi nào? Nếu không kể đôi khi ta tới đó Qua trí nhớ Của chúng ta Từ nhỏ...
Thành phố Tuổi Thơ - thành phố chuyện thần kỳ. Cơn gió đùa, tinh nghịch dẫn ta đi. Ở đấy, làm ta say, chóng mặt, Là những cây thông vươn tới mây, Là những ngôi nhà, cao, cao ngất. Và mùa đông rón rén bước trong đêm, Qua những cánh đồng phủ tuyết trắng và êm...
Ôi thành phố Tuổi Thơ - bài ca ngày nhỏ Chúng tôi hát - Xin cảm ơn điều đó! Nhưng chúng tôi không trở lại, Đừng chờ! Trái đất nhiều đường. Từ thành phố Tuổi Thơ Chúng tôi lớn, đi xa... Hãy tin! Và thứ lỗi!
Lúc mệt thì nên ở nhà, các bạn ạ! Bởi vì nếu đi chợ thì bạn sẽ mang về hai quả dưa chuột mà đến khi gọt vỏ bạn mới nhận ra là giống với hai quả mướp hơn...
---
Không phải John hay Paul mà George mới là "con bọ" mình thích nhất. Chắc là vì George hồi trẻ và mình hồi trẻ trông giống nhau.
Sáng thứ bảy đọc báo, đọc được một câu chuyện rất hay:*THE* classic Unix horror story. Nhưng mình dám chắc là trong 100 người click vào cái link thì đến 99 người đóng ngay nó lại... Chính mình cũng thấy ngạc nhiên là đã đọc hết từ đầu đến cuối. Bệnh chán đời của mình thế là cũng chưa đến nỗi nguy kịch, vì vẫn có những thứ không làm cho mình chán.
Tuần vừa rồi, mình đã đọc xong một cái truyện ngắn dài khoảng hai chục trang mà mình bắt đầu đọc cách đây một năm rưỡi. Tự nhiên thấy rằng mình đã lãng phí quá nhiều thời gian cho những thứ không xứng đáng, trong khi còn bao nhiêu việc thú vị vẫn luôn nằm trong dự định.
Tuần vừa rồi học một cái gọi là "Recherche opérationnelle", biết được một số điều thú vị kiểu như chẳng có thể thức bầu cử nào là công bằng tuyệt đối, hay là không phải lúc nào tiến lên phía trước cũng là tốt. Các bạn cuồng bóng đá nên học môn này để biết rằng không phải lúc nào (thậm chí nói chung là hiếm khi ) đội "vô địch" thực sự là đội vô địch.
À, có một đoạn trong truyện ngắn kia, chỉ có mấy dòng, khiến mình giật mình khi đọc đến. Lúc đấy định sẽ đem vào đây khoe, nhưng bây giờ lại thấy giữ cho riêng mình thì tốt hơn. Nhiều người dính vào sẽ hoá ra tầm thường mất.
Mới bibô một lúc bụng đã không hài lòng, phải đi ăn trưa thôi. Mình ăn uống điều độ được hai hôm rồi, không thể tin được!
Thi xong đầu nhẹ tênh, mắt lại nghếch lên trời nhìn trời xanh nắng vàng, tai lại lắng nghe nước chảy chim ca.
Cái cây có hoa trắng lấm tấm ở lưng chừng dốc lên trường có phải là cây mận không nhỉ? Hoa be bé xinh xinh, làm mình nghĩ đến những bông mai tứ quý ở nhà. Maman yêu cây mai tứ quý ấy lắm. Xin về trồng từ khi còn bé xíu, sau mấy tháng nó mới ra cái nụ đầu tiên. Mình nhớ sáng hôm ấy Maman rất vui, và suốt mấy ngày sau đó sáng nào cũng ngắm cái cây, háo hức như một đứa trẻ với đồ chơi mới. Maman rất thích cây cảnh, mình nghĩ là sau khi về hưu Maman sẽ không giống như nhiều người đi du lịch khắp nơi mà dành nhiều thời gian cho đủ các loại cây trong vườn, ngoài ban công và trên sân thượng.
Bên tay phải cổng vào trường là một quả đồi nhỏ, có đúng một cây thông trên đỉnh. Cây thông không to, có lẽ chỉ là một cây non, nhưng vị trí một mình một quả đồi của nó trông thật ngạo nghễ, phân biệt hẳn nó với tất cả các cây lớn nhỏ khác quanh đấy. Hai năm ở trong trường, đi qua bao nhiêu lần mà sao đến tận hôm qua mình mới để ý đến thế đứng độc đáo ấy! Bởi vì nay mình là "khách", mình nhìn từ ngoài vào chứ không còn nhìn từ trong ra nữa. Cũng giống như trong khi kèm một đứa kém hai khoá làm bài tập, mình chợt nghĩ ra rằng cách đây hai năm mình không hơn nó là mấy. Rõ ràng mình thay đổi rất nhiều mà không để ý.
Tiết trời đã ấm hơn và hoa anh đào bắt đầu nở. Mình cũng đang thức dậy sau một mùa đông ảm đạm.
Mai còn một môn nhưng chiều nay đã xả hơi bằng bộ Ayakashi. Đây là một chùm ba câu chuyện kiểu "Liêu trai" của Nhật, xem cũng hay và biết thêm một ít về văn hoá Nhật thời xưa.
Phim có bài hát kết thúc rất hay , Haru no Katami (Memento of Spring) trình bày bởi Chitose Hajime.
Mình đang nghe một bài nữa, Kataritsugu Koto, cũng của Chitose Hajime, là bài hát trong phim BLOOD+ mà mình dự định sẽ xem trong tuần tới.
Giọng hát nghe thật dễ chịu, mắt đẹp và cười rất hiền
Ở Paris rét mướt nghĩ về những ngày hè nắng chói chang ở những bãi biển miền Trung tuyệt đẹp. Có thể nào Those were the best days of my life không nhỉ?
"Standing on your mama's Porsche, you told me that you'd wait forever.
And when you held my hand, I knew that it was now or never.
... Those were the best days of my life."
Cái váy trắng mà em Rose mặc trong clip này khiến mình nhớ ra rằng tháng 7 năm rồi có thứ sáu ngày 13. Bởi vì ngày 14 là một ngày thứ bảy rất đẹp trời. Thế mà đã nửa năm rồi, bây giờ trời thì suốt ngày u ám, mình thì chẳng còn thích lang thang nhặt lá đá ống bơ, chẳng còn thích đi tramway. Chính xác là mình không biết mình muốn làm gì nữa.
Sáu tiếng hành trình từ Paris đến Chamrousse đủ để kết thúc "Phía Nam biên giới, phía Tây mặt trời". Đây là cuốn tiểu thuyết thứ ba của Murakami mà mình đọc. Vẫn êm như nước chảy, đã bắt đầu đọc là không muốn rời ra nữa. Và cũng như hai quyển trước, đọc xong rồi lật đi lật lại các chi tiết vẫn chưa hết băn khoăn.
Chiều nay đi học về mình thắc mắc mãi không thôi: "Tại sao ngôn ngữ khoa học quốc tế lại là tiếng Anh chứ không phải tiếng Việt?"
Số là hôm nay học một anh người Hy Lạp nói tiếng Anh như nói tiếng mẹ đẻ, mình nghe không hiểu gì ráo, sau ba câu đã "cái ngủ mày ngủ cho ngoan". Thế mà gần cuối giờ tỉnh dậy, bạn Nôbita bên cạnh giảng cho mình chưa đến năm phút mình đã nắm được bài. Tiếng Việt mình rõ là ưu việt hơn hẳn, các bạn nhỉ?
---
Thế nhưng, giống như ông Mai Đức Chung bị Liên đoàn ngần ngại sử dụng, tiếng Việt trong mắt người Việt nói chung cũng không phải cái gì đáng trân trọng. Bằng chứng là người ta có thèm học sử dụng nó cho đúng đâu. Điều trớ trêu là chính các phương tiện thông tin đại chúng lại góp phần tích cực nhất vào việc làm cho tiếng Việt bị xuống cấp. Ngày ngày mình vẫn phải nhăn mặt khi nghe những từ dùng sai như tuýp, yếu điểm, tựu trung, cứu cánh, v.v... hoặc những câu như "Với chuyến thăm này của Thủ tướng đã thắt chặt mối quan hệ...". Đến chết mình cũng không thể quên được nỗi tức giận và đau xót khi đọc một bài của Vietnamnet về chuyện "ngài Đại sứ quán Anh quốc đến thăm CLB Hoàng Anh - Gia Lai". Hôm nay trên trang nhất của VNExpress, "báo điện tử tiếng Việt nhiều người đọc nhất", chình ình "Ông chủ bị tố cáo bạo dâm bé giúp việc", đọc vào mới thấy gã phóng viên chẳng hiểu từ "bạo dâm" nghĩa là gì mà dám sử dụng một cách rất liều mạng. Những lỗi ấy ngày ngày đọc báo, xem truyền hình nhặt ra được hàng thúng.
Điều đáng sợ là người ta không biết là sai và cứ ung dung để cho nó sai như thế. Có ai có ý kiến thì sẽ mang tiếng rỗi hơi và bị lý luận lại rằng "ngôn ngữ phát triển theo xã hội", và rằng "xưa nó sai nhưng lâu ngày nhiều người dùng thì nó thành đúng". Mình không tìm được lý lẽ đủ thuyết phục, hơn nữa mình là người ôn hoà (hay nhu nhược?) không bao giờ đi đến cùng của một cuộc tranh luận, nên không cãi lại. Nhưng mình cứ băn khoăn. Nếu ranh giới đúng - sai mong manh như vậy thì trên đời này làm gì còn đẹp - xấu? Khi ta chấp nhận theo số đông dù biết là sai, liệu ta có còn là ta, hay ta cũng trở thành "số đông" - là một thứ nhạt nhoà không bản sắc?
Thế nào cũng có đứa đọc đến đoạn này chửi thầm mình bảo thủ.
---
Định nói về cái gì nữa nhưng quên mất rồi. Thôi đi ăn cơm!
Đêm thao thức, ngoài kia gió ào ào, cũng muốn đi ngủ nhưng mắt cứ mở trừng trừng, đầu nhẹ bẫng, chẳng thấy buồn ngủ gì cả. Đã tháng mười hai, lại sắp hết năm rồi. Nghe bụng réo lên một cái, liên tưởng đến kiểu ăn uống qua ngày của mình, thấy thèm được về nhà ăn một bữa ngon lành nóng hổi có cả nhà quây quần quanh mâm. Trong đầu tự nhiên ngân nga "Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt"...
Giang hồ
- Phạm Hữu Quang -
Tàu đi qua phố, tàu qua phố Phố lạ mà quen, ta giang hồ Chẳng lẽ suốt ngày bên bếp vợ Chẻ củi trèo thang với ... giặt đồ
Giang hồ đâu bận lo tiền túi Ngày đi ta chỉ có tay không Vợ con chẳng kịp chào xin lỗi Mây trắng trời xa, trắng cả lòng...
Giang hồ ta ghé nhờ cơm bạn Đũa lệch mâm suông cũng gọi tình Gối trang sách cũ nằm nghĩ bụng Cười xưa Dương Lễ với Lưu Bình
Giang hồ có bữa ta ngồi quán Quán vắng mà ta chẳng chịu về Cô chủ giả đò nghiêng ghế trống Đếm thấy thừa ra một gốc si
Giang hồ mấy bận say như chết Rượu sáng chưa lưa đã rượu chiều Chí cốt cầm ra chai rượu cốt Ừ. Thôi. Trời đất cứ liêu xiêu...
Giang hồ ta chẳng màng áo rách Sá gì chải lược với soi gương Sáng nay mới hiểu mình tóc bạc Chợt tiếng trẻ thưa ở bên đường
Giang hồ ba bữa buồn một bữa Nhìn núi thành sông biển hóa rừng Chân sẵn dép giày, trời sẵn gió Ngựa về. Ta đứng. Bụi mù tung...
Giang hồ tay nải cầm chưa chắc Hình như ta mới khóc hôm qua Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt Nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà.
Cặp câu in đậm kia đích thị là nói về Choisy rồi! :-) Khéo phải viết chữ to đóng khung lại mang đến treo ở đấy.
--- Thời đại thông tin, người ta hơi tí là bị kích động. Dữ dội đấy rồi lại chóng đi ngay vào lãng quên. Những thứ thoáng qua phỏng có bao nhiêu giá trị? Và người ta chống chọi với ngày đông tháng giá bởi "một bếp lửa ấp iu nồng đượm" chứ đâu phải bởi một đám cháy phừng phừng.
--- Nhanh thật, mai lại là ngày 8 tháng 12 rồi. "Imagine all the people living life in peace"...
"Il pleuvait fort sur la grand-route Ell' cheminait sans parapluie J'en avais un, volé, sans doute Le matin même à un ami Courant alors à sa rescousse Je lui propose un peu d'abri En séchant l'eau de sa frimousse D'un air très doux, ell' m'a dit " oui "
Un p'tit coin d'parapluie Pour un coin d'paradis Elle avait quelque chos' d'un ange Un p'tit coin d'paradis Pour un coin d'parapluie Je n'perdais pas au chang', pardi
Chemin faisant, que ce fut tendre D'ouïr à deux le chant joli Que l'eau du ciel faisait entendre Sur le toit de mon parapluie J'aurais voulu, comme au déluge Voir sans arrêt tomber la pluie Pour la garder, sous mon refuge Quarante jours, quarante nuits
Un p'tit coin d'parapluie Pour un coin d'paradis Elle avait quelque chos' d'un ange Un p'tit coin d'paradis Pour un coin d'parapluie Je n'perdais pas au chang', pardi
Mais bêtement, même en orage Les routes vont vers des pays Bientôt le sien fit un barrage A l'horizon de ma folie Il a fallu qu'elle me quitte Après m'avoir dit grand merci Et je l'ai vue toute petite Partir gaiement vers mon oubli"
"Un p'tit coin d'parapluie Pour un coin d'paradis Il avait quelque chos' d'un ange Un p'tit coin d'paradis Pour un coin d'parapluie Je n'perdais pas au chang', pardi"
Quen em từ những ngày đầu tháng chín trời thu xanh thăm thẳm. Gần hết tháng mười, lá trên cây đã rụng quá nửa, lần đầu tiên được nghe những lời ngọt ngào từ đôi môi xinh xắn .
Không đếm nổi đã bao ngày cuối tuần bỏ nhà đi lang thang, tâm trí lởn vởn hình bóng em (chỉ biết giờ đế giày đã mòn vẹt, lá khô trên đường đâm vào buốt cả chân ). Nhớ những lần em giận không nhìn mặt, anh như ngồi trên đống lửa, từ sáng đến tối,rồi lại từ đêm đến sáng bứt rứt không yên, đến độ mất ăn mất ngủ. Cứ như một đứa trẻ lỡ không ngoan để rồi hối hận sợ bị phạt mất một món đồ chơi ao ước từ lâu. Nhớ khi được em tha thứ, thở nhẹ một cái mà tưởng như trút được tảng đá to chặn trên lồng ngực...
Không biết dùng lời nào để diễn tả cảm giác sung sướng trong lòng anh khi nghe lời em nói. Chỉ biết cho đến bây giờ anh vẫn còn lâng lâng như say rượu. Em tuyệt vời lắm, em biết không?
---
Phải cảm ơn anh Pionez như thế nào đây? Nếu không có đại ca động viên và giúp đỡ thì không biết đến kiếp nào em ấy mới thèm đoái hoài đến em .
---
Không phải tớ không muốn giới thiệu em ấy với mọi người, nhưng em ấy không thích. Gợi ý duy nhất là: tên em ấy bắt đầu bằng chữ 'G'.
---
Vừa xem dự báo thời tiết, thế là lại có một weekend đẹp trời bên em rồi! ^^
---
"Ta hát dăm câu vô nghĩa lý: Lá vàng bay lả vào buồng ta Ta viết dăm câu vô nghĩa lý Người điên xem đến hiểu lòng ta."
Tình yêu như thể rút thăm Rút trúng thì sướng, rút nhầm thì đau. Tình yêu như thể đi câu Anh nào chai mặt ngồi lâu mới tài. Tình yêu như thể quan tài Mới lanh quanh ở bên ngoài đã run. Tình yêu như thể dây chun Lúc co lúc giãn lúc còn đứt ngay. Tình yêu như thể ông say Lúc nào cũng tưởng đang bay trên trời. Tình yêu như thể điểm mười Có học cho hết cả đời vẫn mong. Tình yêu như thể đuôi công Trông thì đẹp đấy nhưng không ra gì. Tình yêu như thể bánh mì, Tây ta đều thích bởi vì nó ngon! Tình yêu như thể thỏi son Sinh ra vẫn chỉ để mòn cái môi. Tình yêu như thể cái đuôi Theo nó thì chảnh ko theo thì buồn Tình yêu như con chuồn chuồn...
Lang thang nhặt lá đá ống bơ, thế nào lại nhặt được cái này . Hay phết. Thích nhất câu "Tây ta đều thích bởi vì nó ngon" .
Arthur Rimbaud, sống vào cuối thế kỷ 19, được coi là một trong những người có ảnh hưởng lớn nhất đến nền thi ca đương đại của Pháp.
--- Sensation
Par les soirs bleus d'été, j'irai dans les sentiers, Picoté par les blés, fouler l'herbe menue : Rêveur, j'en sentirai la fraîcheur à mes pieds. Je laisserai le vent baigner ma tête nue.
Je ne parlerai pas, je ne penserai rien : Mais l'amour infini me montera dans l'âme, Et j'irai loin, bien loin, comme un bohémien, Par la nature, heureux comme avec une femme.