Monday, October 8, 2007

071017-Archive


Thơ thẩn một tí cho tâm hồn đỡ già cỗi.

Arthur Rimbaud, sống vào cuối thế kỷ 19, được coi là một trong những người có ảnh hưởng lớn nhất đến nền thi ca đương đại của Pháp.

---
Sensation

Par les soirs bleus d'été, j'irai dans les sentiers,
Picoté par les blés, fouler l'herbe menue :
Rêveur, j'en sentirai la fraîcheur à mes pieds.
Je laisserai le vent baigner ma tête nue.

Je ne parlerai pas, je ne penserai rien :
Mais l'amour infini me montera dans l'âme,
Et j'irai loin, bien loin, comme un bohémien,
Par la nature, heureux comme avec une femme.

Arthur Rimbaud
Mars 1870.

Wednesday, October 3, 2007

071003-Archive

Ở đời có lắm chuyện oái oăm các bạn ạ. Thí dụ như học trong thư viện thì mắt díp lại, về nhà chăn ấm đệm êm thì không tài nào ngủ được. Rồi thì ngồi trong lớp bụng sôi cồn cào, đến lúc về nhà cầm bát cơm lên rồi lại nuốt không trôi. Có những loại thuốc nào để chữa chứng biếng ăn ở trẻ em, chứng khó ngủ ở người già và chứng mất tập trung ở thanh niên không nhỉ?

Cách đây hai hôm là kỷ niệm đúng 3 năm tớ ra khỏi nhà. Giống như chiếc lá rời cành, gió cuốn nước trôi không biết sẽ đến nơi nào. Mặc dù vẫn còn ham lêu lổng lắm nhưng thỉnh thoảng, vào những lúc chán nản thế này, chỉ muốn về nhà làm Mama's boy cả ngày ăn ngủ đọc sách nghe nhạc trêu chọc chó mèo.

Buồn cười thật, hoá ra tớ không chán đời lắm, vì mới than thở có vài câu đã lại thấy đời phơi phới trở lại như hoa đào trong nắng xuân. Hay là kể truyện cười nhỉ? Chuyện rằng:

Cửa quán bật tung, một anh chàng hùng dũng bước vào, cố ý nói to đủ để cả quán nghe thấy:
-Cuối cùng thì tôi cũng đã chế ngự được cái NGHỊ LỰC chết tiệt của mình. Cho một ly đúp whisky!

Truyện này còn có một số dị bản:

Dị bản 1:
Cửa quán bật tung, Ishi hùng dũng bước vào, cố ý nói to đủ để cả quán nghe thấy:
-Cuối cùng thì tôi cũng đã chế ngự được cái NGHỊ LỰC chết tiệt của mình. Cho một double-expresso!

Dị bản 2:
Cửa quán bật tung, Ishi hùng dũng bước vào, cố ý nói to đủ để cả quán nghe thấy:
-Cuối cùng thì tôi cũng đã chế ngự được cái NGHỊ LỰC chết tiệt của mình. Cho hai bạn gái!

Kể thế thôi, tớ còn phải nhân khi tâm trạng vui vẻ đi làm quen với anh Gröbner. Chào các bạn nhé! Tớ yêu các bạn lắm lắm. Tặng tất cả, trừ một bạn (*), mỗi bạn một cái véo tai (tai trái hay tai phải cho các bạn tự chọn). Bái bai!

---
(*): Như thế này chị em ai cũng tự nhủ: "Anh ấy trừ mình ra ."

Monday, September 24, 2007

070924-Archive

Ai bảo rằng cuối tuần là dịp nghỉ ngơi nạp năng lượng cho tuần mới? Dịp phá sức thì có. Buồn ngủ quá. Nhưng mà cũng bõ :D.

Nghĩ đến thứ hai, đến "métro boulot dodo", lại nhớ đến truyện cười này:

Một khách du lịch khi đến thị trấn ngoại ô nọ rất ngạc nhiên vì số lượng trẻ con đủ mọi lứa tuổi ở đây. Ông ta hỏi người dân trong thị trấn thì được giải thích rằng: "Sáng nào cũng có một chuyến tàu chạy qua vào lúc 6 rưỡi, đánh thức cả thị trấn dậy. Vào giờ đó ra khỏi giường thì quá sớm mà ngủ tiếp thì lại quá muộn."


---
Encore Raphael: "C'est bon aujourd'hui, d'être en vie sur la même terre que toi" :-)

Saturday, September 8, 2007

070908-Archive

Đêm hôm không ngủ, bật TV thấy kênh 5 có phim tài liệu về Việt Nam. Ừ thì bảo không nhớ nhà là nói dối. Nhưng chỉ nhớ một tí tẹo, bé như hạt gạo thôi ấy mà. Zzz...

---
PS: Penguin a dit adieu à son statut célibataire. A quand mon tour?

Sunday, September 2, 2007

070902-Archive

Đã là cái "nhà" thứ bảy kể từ tối ngày 31 tháng 9 của ba năm trước. Ba năm trôi đánh vèo, nhưng cũng có bao nhiêu là vui buồn, nên chẳng biết là nhanh hay là chậm. Chỉ biết đường còn dài và ngổn ngang bao dự định, toan tính. Đã hai năm, ba năm, sẽ là hơn bốn năm, và còn có thể bảy năm, tám năm, mười năm..., ai mà biết được!

Cách đây hơn một tuần vẫn còn đi làm, thế mà ngày mai đã lại đi học. Cũng hơn ba năm rồi mới lại có cái cảm giác mới mẻ của trường lớp đúng dịp đầu tháng 9. Ngày khai giảng ở Việt Nam, ở cấp một hay cấp ba, ở nông thôn hay thành phố, thế nào trong các bài diễn văn cũng không thể thiếu một câu: "Non sông Việt Nam có trở nên tươi đẹp hay không..."

---

Có bột mới gột nên hồ
Tiền mà không có, Liên Xô cũng hèn.