Friday, May 16, 2008

Haiku

Các bác Nhật chắc là hay làm thơ trong lúc ngồi thiền.


Mùi hoa - Maruyama

Các cô gái mỉm cười
Không nói lời nào,
Không nói rằng yêu hay ghét,
Chỉ bẽn lẽn cười
Rồi cô này theo cô kia
Đi hết

Nhưng đọng lại trong lòng tay tôi
Là bông hoa nụ cười nhiều cánh.
Tôi bắt đầu xé từng cánh
để rơi...
Nụ cười biến mất,
Nhưng rất lâu mùi hương còn phảng phất.


Chiếc võng - Kitagawa

Mắc vào bẫy nhện chăng
Con bướm con
Giãy giụa chết
Trong lưới tơ rất mỏng.

Cũng thế, anh
Đung đưa trên chiếc võng
Tình yêu em giăng...
Đung đưa và hy vọng.

(Thái Bá Tân dịch)

Wednesday, May 7, 2008

Cho tôi xin một vé đi Tuổi Thơ

Ở một nơi nào đấy xa xôi
Có thành phố

như giấc mơ
im ắng.
Đầy bụi bám.
Một dòng sông lẳng lặng,
Một dòng sông
nước như gương
lờ trôi...
Ở một nơi nào đấy xa xôi
Có thành phố,
ngày xưa,
có thành phố

Nơi rất ấm, tuổi thơ ta ở đó
Từ rất lâu
đã từ lâu,
trôi qua...

Đêm nay tôi bước vội khỏi nhà,

Đến ga,
xếp hàng mua vé:
Lần đầu tiên trong nghìn năm,
Có lẽ,
Cho tôi xin một vé
đi Tuổi Thơ.
Vé hạng trung -
Người bán vé hững hờ
Khe khẽ đáp:
Hôm nay vé hết! -

Biết làm sao!

Vé hết, biết làm sao!
Đường tới Tuổi Thơ
còn biết hỏi nơi nào?
Nếu không kể
đôi khi ta tới đó
Qua trí nhớ
Của chúng ta
Từ nhỏ...

Thành phố Tuổi Thơ -

thành phố chuyện thần kỳ.
Cơn gió đùa,
tinh nghịch dẫn ta đi.
Ở đấy,
làm ta say, chóng mặt,
Là những cây thông vươn tới mây,
Là những ngôi nhà,
cao,
cao ngất.
Và mùa đông
rón rén
bước
trong đêm,
Qua những cánh đồng
phủ tuyết trắng và êm...

Ôi thành phố Tuổi Thơ -

bài ca ngày nhỏ
Chúng tôi hát -
Xin cảm ơn điều đó!
Nhưng chúng tôi không trở lại,
Đừng chờ!
Trái đất nhiều đường.
Từ thành phố Tuổi Thơ
Chúng tôi lớn,
đi xa...
Hãy tin!
Và thứ lỗi!

Robert Rojdesvensky
Thái Bá Tân dịch.

Tuesday, May 6, 2008

080506

Lúc mệt thì nên ở nhà, các bạn ạ! Bởi vì nếu đi chợ thì bạn sẽ mang về hai quả dưa chuột mà đến khi gọt vỏ bạn mới nhận ra là giống với hai quả mướp hơn...


---

Không phải John hay Paul mà George mới là "con bọ" mình thích nhất. Chắc là vì George hồi trẻ và mình hồi trẻ trông giống nhau.

Saturday, March 15, 2008

Báo cáo tuần 09/03 - 15/03

Sáng thứ bảy đọc báo, đọc được một câu chuyện rất hay: *THE* classic Unix horror story. Nhưng mình dám chắc là trong 100 người click vào cái link thì đến 99 người đóng ngay nó lại... Chính mình cũng thấy ngạc nhiên là đã đọc hết từ đầu đến cuối. Bệnh chán đời của mình thế là cũng chưa đến nỗi nguy kịch, vì vẫn có những thứ không làm cho mình chán.

Tuần vừa rồi, mình đã đọc xong một cái truyện ngắn dài khoảng hai chục trang mà mình bắt đầu đọc cách đây một năm rưỡi. Tự nhiên thấy rằng mình đã lãng phí quá nhiều thời gian cho những thứ không xứng đáng, trong khi còn bao nhiêu việc thú vị vẫn luôn nằm trong dự định.

Tuần vừa rồi học một cái gọi là "Recherche opérationnelle", biết được một số điều thú vị kiểu như chẳng có thể thức bầu cử nào là công bằng tuyệt đối, hay là không phải lúc nào tiến lên phía trước cũng là tốt. Các bạn cuồng bóng đá nên học môn này để biết rằng không phải lúc nào (thậm chí nói chung là hiếm khi ) đội "vô địch" thực sự là đội vô địch.

À, có một đoạn trong truyện ngắn kia, chỉ có mấy dòng, khiến mình giật mình khi đọc đến. Lúc đấy định sẽ đem vào đây khoe, nhưng bây giờ lại thấy giữ cho riêng mình thì tốt hơn. Nhiều người dính vào sẽ hoá ra tầm thường mất.

Mới bibô một lúc bụng đã không hài lòng, phải đi ăn trưa thôi. Mình ăn uống điều độ được hai hôm rồi, không thể tin được!

Saturday, March 8, 2008

Bóng tối

Hôm nay đú uống bóng tối có đường . Uống xong thề rằng đời này kiếp này sẽ không bao giờ dại dột như thế nữa.

"Bóng tối đắng như ly cà phê..."

Giá mà có em trẻ trung xinh tươi duyên dáng thông minh dịu dàng không nói ngọng không viết sai chính tả nhớ được ngày Quốc khánh biết hát Quốc ca nếu thích cả Beat hay Aznavour hay Edith Piaf thì tốt tình nguyện trọn đời đi theo pha café cho mình nhỉ...


---
PS: Các em nào cảm thấy đủ tự tin để ứng cử thì gửi email đăng ký kèm CV (có ảnh ) cho tác giả nhé .

PPS: Nhí nhố vãi bíp, chắc do tác dụng của bóng tối ngọt .