Saturday, March 15, 2008

Báo cáo tuần 09/03 - 15/03

Sáng thứ bảy đọc báo, đọc được một câu chuyện rất hay: *THE* classic Unix horror story. Nhưng mình dám chắc là trong 100 người click vào cái link thì đến 99 người đóng ngay nó lại... Chính mình cũng thấy ngạc nhiên là đã đọc hết từ đầu đến cuối. Bệnh chán đời của mình thế là cũng chưa đến nỗi nguy kịch, vì vẫn có những thứ không làm cho mình chán.

Tuần vừa rồi, mình đã đọc xong một cái truyện ngắn dài khoảng hai chục trang mà mình bắt đầu đọc cách đây một năm rưỡi. Tự nhiên thấy rằng mình đã lãng phí quá nhiều thời gian cho những thứ không xứng đáng, trong khi còn bao nhiêu việc thú vị vẫn luôn nằm trong dự định.

Tuần vừa rồi học một cái gọi là "Recherche opérationnelle", biết được một số điều thú vị kiểu như chẳng có thể thức bầu cử nào là công bằng tuyệt đối, hay là không phải lúc nào tiến lên phía trước cũng là tốt. Các bạn cuồng bóng đá nên học môn này để biết rằng không phải lúc nào (thậm chí nói chung là hiếm khi ) đội "vô địch" thực sự là đội vô địch.

À, có một đoạn trong truyện ngắn kia, chỉ có mấy dòng, khiến mình giật mình khi đọc đến. Lúc đấy định sẽ đem vào đây khoe, nhưng bây giờ lại thấy giữ cho riêng mình thì tốt hơn. Nhiều người dính vào sẽ hoá ra tầm thường mất.

Mới bibô một lúc bụng đã không hài lòng, phải đi ăn trưa thôi. Mình ăn uống điều độ được hai hôm rồi, không thể tin được!

Saturday, March 8, 2008

Bóng tối

Hôm nay đú uống bóng tối có đường . Uống xong thề rằng đời này kiếp này sẽ không bao giờ dại dột như thế nữa.

"Bóng tối đắng như ly cà phê..."

Giá mà có em trẻ trung xinh tươi duyên dáng thông minh dịu dàng không nói ngọng không viết sai chính tả nhớ được ngày Quốc khánh biết hát Quốc ca nếu thích cả Beat hay Aznavour hay Edith Piaf thì tốt tình nguyện trọn đời đi theo pha café cho mình nhỉ...


---
PS: Các em nào cảm thấy đủ tự tin để ứng cử thì gửi email đăng ký kèm CV (có ảnh ) cho tác giả nhé .

PPS: Nhí nhố vãi bíp, chắc do tác dụng của bóng tối ngọt .

Wednesday, February 27, 2008

Blood+ ("Nankurunaisa")

Mới xem xong Blood+, upload vài cái screenshots cho các bạn thèm.



















---




- The setting sun is kind of sad, isn't it?
- You think so?
- Yeah.
- Saya, you think so too?
- I'm scared. It'll be dark again.
- Listen. The thing about the sun is, even if it goes down once, it'll rise again the next day, smiling in the eastern sky. Then everything will be brighter, right? Guys, even if something bad happens, face tomorrow with a smile, like the sun.


---

The magic words are "Nankurunaisa" ;-)

Sunday, February 24, 2008

Mùa xuân

Thi xong đầu nhẹ tênh, mắt lại nghếch lên trời nhìn trời xanh nắng vàng, tai lại lắng nghe nước chảy chim ca.

Cái cây có hoa trắng lấm tấm ở lưng chừng dốc lên trường có phải là cây mận không nhỉ? Hoa be bé xinh xinh, làm mình nghĩ đến những bông mai tứ quý ở nhà. Maman yêu cây mai tứ quý ấy lắm. Xin về trồng từ khi còn bé xíu, sau mấy tháng nó mới ra cái nụ đầu tiên. Mình nhớ sáng hôm ấy Maman rất vui, và suốt mấy ngày sau đó sáng nào cũng ngắm cái cây, háo hức như một đứa trẻ với đồ chơi mới. Maman rất thích cây cảnh, mình nghĩ là sau khi về hưu Maman sẽ không giống như nhiều người đi du lịch khắp nơi mà dành nhiều thời gian cho đủ các loại cây trong vườn, ngoài ban công và trên sân thượng.

Bên tay phải cổng vào trường là một quả đồi nhỏ, có đúng một cây thông trên đỉnh. Cây thông không to, có lẽ chỉ là một cây non, nhưng vị trí một mình một quả đồi của nó trông thật ngạo nghễ, phân biệt hẳn nó với tất cả các cây lớn nhỏ khác quanh đấy. Hai năm ở trong trường, đi qua bao nhiêu lần mà sao đến tận hôm qua mình mới để ý đến thế đứng độc đáo ấy! Bởi vì nay mình là "khách", mình nhìn từ ngoài vào chứ không còn nhìn từ trong ra nữa. Cũng giống như trong khi kèm một đứa kém hai khoá làm bài tập, mình chợt nghĩ ra rằng cách đây hai năm mình không hơn nó là mấy. Rõ ràng mình thay đổi rất nhiều mà không để ý.

Tiết trời đã ấm hơn và hoa anh đào bắt đầu nở. Mình cũng đang thức dậy sau một mùa đông ảm đạm.

Thursday, February 21, 2008

Chitose Hajime

Mai còn một môn nhưng chiều nay đã xả hơi bằng bộ Ayakashi . Đây là một chùm ba câu chuyện kiểu "Liêu trai" của Nhật, xem cũng hay và biết thêm một ít về văn hoá Nhật thời xưa.


Phim có bài hát kết thúc rất hay , Haru no Katami (Memento of Spring) trình bày bởi Chitose Hajime.


Mình đang nghe một bài nữa, Kataritsugu Koto, cũng của Chitose Hajime, là bài hát trong phim BLOOD+ mà mình dự định sẽ xem trong tuần tới.


Giọng hát nghe thật dễ chịu, mắt đẹp và cười rất hiền