Sunday, January 25, 2009

090125

Ngày ba mươi tháng Chạp năm Mậu Tý,

Năm Chuột thứ ba trong đời mình sắp kết thúc. Năm cái Tết rồi, nhanh quá! Không khí nhộn nhịp của những ngày cuối năm, cảm giác cùng cả nhà háo hức đếm ngược từng phút cho đến giữa đêm, ly rượu Giao Thừa ấm nóng, tất cả chỉ còn mờ mờ trong trí nhớ. Mình đang quên dần.

Mình ngày càng quen với sự quên. Không chỉ những việc xa xôi như Tết, mà cả những việc xảy ra trong năm vừa rồi. Phần vì cuộc sống phức tạp hơn: có càng nhiều thứ thì sự tập trung chú ý dành cho từng thứ càng giảm. Phần vì mình nhận ra giới hạn về trí tuệ của bản thân, nên không muốn giữ nhiều thứ trong đầu, cốt để đạt được một cân bằng nào đó.

Hai mươi tư tuổi, mình rất trẻ. Nhưng cũng đủ lớn để thỉnh thoảng chau mày vì câu hỏi "Tại sao mình có mặt ở đây?". Mình vẫn đang xây dựng câu trả lời. Việc này rất khó khăn, hơn nữa phải làm một mình. Sự chán nản có đến lúc này lúc khác, nhưng cuối cùng mình vẫn tiếp tục.

Mình vẫn không giỏi trong tất cả những gì liên quan đến các mối quan hệ. Dù rằng quan niệm về tình bạn của mình rất đơn giản: tôn trọng và chấp nhận sự khác biệt. Mình không ngại những nhận xét rằng mình như thế này hay như thế kia, nhưng mình rất ghét khi người khác muốn mình phải như thế này hay phải như thế kia. Con người vốn không ai giống ai, thế nên không một mối quan hệ nào có thể được duy trì nếu người ta không coi sự khác nhau là một tất yếu. Hẳn nhiên, ngược lại mình cũng để ý xem có những gì ở mình không tốt trong mắt bạn bè và cố gắng sửa chữa. Mình không thất vọng khi những thay đổi ở mình không được nhận ra, nhưng mình phiền lòng khi biết hình ảnh của mình trong mắt người khác đã trở thành định kiến.

Mình sống độc lập, phần nào đó là cô lập. Mình cảm thấy đặt vào giữa nhau một khoảng cách, con người ta nhìn thấy nhau tốt hơn. Mình thích nhìn từ vị trí của một người quan sát. Cái nhìn của mình đối với mọi người, mọi việc xung quanh trưởng thành hơn một năm trước. Nhưng mình lại không nhìn thấy chính mình. Liệu mình trong mắt mình có giống người khác trong mắt mình?

Tối qua lên trường liên hoan Tết. Năm nay mình không tham gia tí gì vào việc gói bánh chưng cũng như việc chuẩn bị Tết. Lần đầu tiên kể từ khi sang đây. Có gì đó không ổn. Mình cảm thấy mình ngày càng ít có trách nhiệm về những việc "chung". Mình nhận ra nó từ lâu, việc gói bánh chưng chỉ là một thể hiện. Mình nghĩ là nó có cùng nguyên nhân với lối sống bừa bãi, vô trách nhiệm với bản thân mà mình đang sa vào. Sang năm mới sẽ thay đổi chứ? Ừ, bắt đầu bằng việc đọc những quyển sách và nghe những đĩa nhạc mình đã mua.

Chúc một năm khoẻ mạnh và thành công!

Wednesday, December 3, 2008

A day in the life

7 giờ 52 tự nhiên thức dậy, lạnh co ro. Trằn trọc mãi không ngủ lại được...

10 giờ 16 tỉnh dậy lần thứ hai. Mỏi mệt, lạnh, đói, vẫn quyết không ra khỏi chăn.

11 giờ 33 ra khỏi nhà. Mưa nhỏ, kệ, chẳng bõ lấy ô ra che.

11 giờ 52 đến labo ướt nhẹp, lúc ấy chắc giống một thằng ngu lắm (đúng ra là bản chất ngu đần thể hiện ra ngoài).

12 giờ 05 đi ăn trưa, phát hiện để quên thẻ căng-tin ở nhà.

13 giờ 05 quay lại bàn làm việc, phát hiện thêm là bút chì cũng quên ở nhà. Không hiểu là ngày gì nữa.

14 giờ 05 đến xem bạn cùng thầy bảo vệ. Từ sau đó hầu như không nhìn đồng hồ nữa.

Bạn này kể về thứ bậc như trong truyện thì mình phải gọi là sư tỷ. Phòng bảo vệ là cái phòng năm ngoái anh em hay đọc báo chơi su-đô-ku giải ô chữ hoặc ngủ khò khò mỗi trưa chiều thứ năm, cũng khá to mà không còn ghế. Phải đứng cả tiếng, nghe chẳng hiểu gì cả, mấy lần tí ngã vì buồn ngủ. Cầm một quyển luận văn về đọc, thấy phần cảm ơn viết rất hay. Nhưng vẫn không hiểu sao thầy mình làm pờ-rô-ba mà nội dung te lại toàn com-bi-na-toi >_<

Lúc liên hoan phát hiện ra rằng mẹ của bạn chính là cô giáo dạy phýt tát cách đây hai năm. Nhà ấy bốn đứa con đều học pơ-rề-pa, rồi một ơ-en-ét, một a-mê-ti-ê, một pông, một xu-pê-lếch, thật là viên mãn.

Bạn Tiệp cùng phòng thích pô-đờ-te lắm, cả buổi chiều lân la ăn bánh, uống không biết bao nhiêu cham-pa-nhơ. Hồi đầu nó cứ đăm chiêu ghi ghi vẽ vẽ lên bảng, tưởng khó nói chuyện, ai dè bây giờ bi bô nhiều nhất phòng. Nói thế không có nghĩa là bạn không chăm nữa, bạn vẫn học bài ngoan lắm (ít ra là thường đến sớm hơn mình).

Nhờ mấy cái bánh mà hơn 21 giờ vẫn chưa thấy đói. Không hiểu sao ra khỏi labo thấy tất cả mô-ti-va-xi-ông tan biến đâu hết. Đường phố tối mờ, vắng teo. Được cái không còn mưa nữa.

---
Living is easy with eyes closed, misunderstanding all you see.(John)

Le ciel est gris. Paris est gris. Mon coeur se peint en gris. Le temps passe, la vie continue à couler, je me vois quelque part au milieu du courant. Tout vient, tout s'en va et tout s'oublie. Ne restent que des échos des vieilles mélodies. Mon cinquième hiver en France est encore un hiver monochrome.

Tuesday, November 18, 2008

Haunting music

Chưa bao giờ mình bị một bài hát ám ảnh đến như vậy. Từ sáng thức giấc, lúc đi trên đường, trong bữa ăn, khi làm việc, lúc nào trong đầu cũng văng vẳng giai điệu ấy, lời ca ấy. Chẳng tập trung vào được việc gì. Đến nỗi có lúc chân cứ bước, một lúc mới nhận ra là đi nhầm hướng. Nó mà là một thứ gì cầm nắm được, mình đã bắt lấy nhốt trong cái hộp, cất sâu vào trong tủ.

Kỳ lạ hơn là lời bài hát này lại không liên quan gì đến mình. Nghĩa là hoàn cảnh không giống, tâm trạng không giống, tư tưởng cũng không nốt. Mình chỉ nghe qua vài lần, cũng không có ở trong máy tính để có thể nghiền ngẫm cả ngày. Nó không mang lại cảm giác thư thái, thậm chí còn làm mình không thoải mái. Thế mà không dứt ra được.

Đó là một sự kết hợp tuyệt vời giữa giai điệu, lời và sự thể hiện của ca sỹ. Lúc đầu là im lặng, giống như cái giếng giữa đêm. Tiếng piano làm con ếch khuấy động mặt nước, rồi dòng cảm xúc cuồn cuộn tuôn ra. Lời bài hát giản dị mà da diết. Thực ra không nhiều chất thơ, có thể bay bổng là nhờ người hát. Giọng hát thể hiện được đủ các cung bậc, từ lo lắng, hy vọng, âu yếm đến hụt hẫng, mệt mỏi, rồi hờn giận, bùng nổ. Tưởng như đấy không phải là một ca sỹ đang hát, mà là một người kể về cuộc đời mình. Tất cả đến rồi đi trong ba phút, mà nghe xong có cảm giác đã trải qua hết bốn mùa đằng đẵng.

Tiếng piano dứt, giọng da diết không còn ngân nga, các cảm xúc lùi dần. Chỉ còn lại hai thứ mình rất sợ: nuối tiếc và hy vọng.

Tuesday, June 17, 2008

Euro

Các bạn cùng phòng ở labo rất chăm chỉ. Hôm nay định thi gan cùng các bạn, nhưng đến 6 rưỡi chiều các bạn vẫn cắm đầu vào sách vở, đành đứng dậy trước, mang tiếng về sớm nhất phòng .



Không khí Euro ngày một nóng, đến nỗi mọi câu chuyện quanh bàn café sau bữa trưa chỉ xoay quanh quả bóng. Các bác làm khoa học có cách nhìn nhận vấn đề bao giờ cũng khác người. Có bác trầm trồ "Thật kỳ diệu, sau hai trận, mỗi bảng đều có đúng một đội đã chắc chắn đi tiếp!" . Một bác tỏ ra thông cảm với các bạn Ý vì bị ảnh hưởng bởi trọng tài, rồi thắc mắc sao không cho đá bình thường, trong trận không tính tỉ số gì hết, sau trận ban tổ chức họp xem băng hình rồi mới quyết bàn nào hợp lệ, bàn nào không, rồi mới công bố kết quả. Dựa trên ý tưởng này, một bác khác đề nghị cho đá hết vòng bảng rồi công bố kết quả một thể, như thế Hà Lan có muốn chơi xấu Pháp và Ý cũng không được . Kiểu như trao giải Oscar ấy, vào phút cuối mở phong bì mới biết tên đội thắng đội thua ^^. Lại có ý kiến cho rằng để tăng tính hấp dẫn, các đội nên đá hết 90 phút rồi đá 11m luôn, sau cùng tung đồng xu xem lấy kết quả 90 phút hay kết quả 11m làm kết quả cuối cùng . Tớ chỉ nghe đến thế thôi, vì uống xong café quay vào học hành ngay .



Tối nay đến nhà mấy bạn chạy cùng trong rừng ngày xưa ăn tối. Ở đấy gặp em người Ý, một trong hai thành viên nữ của đội. Hè năm ngoái có mỗi em ấy và tớ ở lại trường trong thời gian thực tập, hay ăn tối cùng nhau trong bếp "c'est haut" ở ngay phía trên bếp của các bạn tiến sỹ Việt + Tàu. H*** hồi ấy cũng thực tập ở trường nên thường ăn cùng, thế là có ba đứa. Hai đứa kia ăn chay nên tớ cũng có một vài lần ăn chay thì phải. Ờ, có phải vì hai đứa ăn chay nên chúng nó nói chuyện hợp nhau không nhỉ? Hay là vì em ấy xinh ? Con gái mà được H*** khen xinh suốt ngày ngoài em ấy ra may ra chỉ có em Juno ^^. Hôm nay gặp lại, em ấy trông còn tươi tắn hơn trước, H*** ạ! Công nhận H*** rất tinh tế: em nào mình khen xinh (VD em này), nó cũng công nhận là xinh, và ngược lại.



Nhắc đến chuyện em người Ý là thành viên nữ hiếm hoi của đội thể thao, tớ nhận ra là xưa nay những chỗ học và làm việc của mình luôn có rất ít con gái. Ở labo bây giờ cũng thế, phòng có sáu người thường xuyên thì đã năm ông tướng, bà chị kia (người Việt Nam - chắc chỉ con gái Việt Nam mới thích làm tiến sỹ ) lại còn đi vắng cả tuần nay. Nhưng mà con gái làm khoa học chắc là giỏi. Nghe đồn học sinh trước của ông thầy tớ hiện nay là một chị vừa thông minh học giỏi vừa đầu gấu. Chị này bảo vệ xong tiến sỹ sang US dạo chơi một năm, sắp tới về nghiên cứu trong trung tâm nghiên cứu khoa học hoành tráng nhất của Pháp. Tớ đầu óc chậm chạp nhưng số nó may thế nào ấy nên lại được nhận vào cùng chỗ cùng thầy. Chẳng mong thành ngôi sao như bà chị, chỉ dám hy vọng không bị tụt hậu quá, và sau này kiếm đủ tiền để lấy vợ nuôi con .


 Biba bibô...

Tuesday, June 3, 2008

080306

Tớ bắt đầu bằng chuyện lá cây nhé! Đường 6 là đường métro đặc biệt nhất ở Paris, và cũng là đường tớ thích nhất, vì nó không chui dưới đất mà đi trên cao. Cái đường tàu khiến tớ nghĩ đến đoạn đường tàu ở đầu phố Phùng Hưng (ngày xưa hôm nào cũng đi học qua phố đấy, mỗi tuần gặp vài đám ma...). Cũng cao cao, cũng được nâng bằng những trụ đá lực lưỡng tạo thành hình mái vòm. Dọc các vỉa hè hẹp ở hai bên đường tàu có nhiều cây. Là loại cây to có vỏ trắng, quả nâu nâu xù lông, được trồng rất nhiều ở các đường phố Paris. Cây mọc cao ngang đường tàu, mùa hè lá xanh mướt. Ở trên tàu nhìn xuống chỉ thấy xanh xanh, không thấy người xe phố xá gì hết. Nếu chán những gương mặt mệt mỏi nặng nề trong tàu thì nhìn lá xanh bên ngoài, cũng hay.


Cách đây lâu lâu nghe đồn ở Việt Nam cũng sẽ có tàu điện chạy trên cao. Không biết là người ta có trồng cây như bên này không nhỉ. Tớ chẳng thích việc nhìn ra ngoài thấy nắng chói chang và xuyên qua một lớp bụi mờ mờ ảo ảo là lổn nhổn người với xe. Một trăm cái ô-tô, một nghìn cái xe máy, thêm ngần ấy mũ bảo hiểm, ngần ấy cái khẩu trang, và vài lần ngần ấy tiếng còi inh ỏi... Hà Nội của ngày bé xanh lắm, hay là ngày bé mắt tớ xanh? Sắp tới người ta bê về cho Hà Nội bao nhiêu ruộng lúa, không biết nó có xanh lại không?


Hai hôm nay thực tập đọc báo từ sáng tới tối. Mấy bài báo này khó hơn những bài báo thường phải đọc để làm tiểu luận, cụ thể là đòi hỏi có kiến thức vừa rộng vừa sâu. Phần lớn các kiến thức này hoặc là tớ chưa đụng đến, hoặc là đã từng đụng đến nhưng cũng chỉ là "đụng đến" mà thôi. Tình hình là phải đem sách vở từ vỡ lòng ra nhồi lại ạ. Không biết cái cục bã đậu bé bằng quả trứng chim cút ở trong hộp sọ của tớ chịu được bao lâu. Cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu, thôi cứ recursive vậy, chứ chẳng biết làm thế nào khác.


À, nhân nói đến chuyện làm toán, có mấy bài đố vui cho các bạn giải trí này.

1. Dưới tầng hầm có 3 kho chứa đồ. Mỗi kho có một bóng đèn để chiếu sáng, nhưng các công tắc lại ở hết chỗ cửa vào trên tầng trệt. 3 công tắc, 3 cái bóng đèn, làm thế nào để không phải chạy lên chạy xuống quá nhiều mà vẫn biết công tắc nào bật/tắt đèn nào?

2. Một cái file system nọ có hai mức bảo mật: mức thấp - L và mức cao - H, nghĩa là mỗi file hay programme đều được dán nhãn L hoặc H. Có những quy tắc về bảo mật sau:

- Mọi file do chương trình loại H tạo ra thì mang nhãn H;
- Mỗi chương trình có thể xóa file mà nó tạo ra;
- Chương trình loại L thì không đọc được file loại H.

Ngoài ra, nếu L yêu cầu đọc một file không tồn tại thì sẽ được báo lỗi là file không tồn tại. Như vậy một chương trình loại H không thể trực tiếp gửi thông tin cho một chương trình loại L (bằng cách viết vào một file mà L đọc được), nhưng thực chất vẫn có cách để cung cấp thông tin cho L. Làm như thế nào?

3. (Cũng để trao đổi thông tin mà không cần... trao đổi) Piz và Pizette rất hiểu nhau, đến nỗi người này không cần nói ra, người kia cũng biết ý. Điều đó được kiểm chứng bằng trò chơi sau:

Một trọng tài chuẩn bị 125 quân bài đánh số từ 1 đến 125. Trọng tài đưa cho Piz 5 con bất kỳ, chỉ Piz biết chứ Pizette không biết. Piz đưa lại cho trọng tài 1 con và cho Pizette xem 4 con còn lại. Pizette nói được đúng con được giấu đi trước sự ngạc nhiên của mọi người. Nếu không phải thần giao cách cảm thì giải thích như thế nào?

4. 43 người xếp hàng đi lên một chuyến bay có 43 chỗ. Thông thường, các số ghế đã được trao cho các hành khách, mỗi người đúng một ghế. Thế nhưng chú đầu tiên (hình như tên là Tulip) lên máy bay, do hậu đậu không nhớ số ghế, chọn bừa một ghế và ngồi vào. Biết rằng các chú lên máy bay từng chú một, các chú còn lại đều nhớ số ghế; nếu ghế chưa bị chiếm thì ngồi vào, nếu bị chiếm rồi thì chọn bừa một ghế khác. Hỏi có bao nhiêu phần trăm chú 43 được ngồi đúng ghế của mình?


Bài 1 và bài 2 là lấy từ bài học. Bài 3 và bài 4 các anh em từng đố nhau rồi. Bài 3 có cái gì đó để biến 121 thành 120, quên mất chi tiết ấy rồi. Ai biết thì nhắc hộ nhé! ^^


 Hôm nay update em Gentoo sau mấy tháng, thấy list dài dằng dặc như sông Ngân Hà, các loại khủng bố nhất đều có mặt: kernel, firefox, kdelibs, java, X, và tất nhiên là không thể thiếu ooffice. Trông em nó hì hụi mấy tiếng đồng hồ mà thấy tội! Suốt từ chập tối, giờ vẫn đang mải miết kia kìa!